Hướng tới một khu vực Châu Á – Thái Bình Dương không còn nạn đói

Hội nghị tham vấn tại Hà Nội
Hội nghị tham vấn tại Hà Nội

Bài của ông José Graziano da Silva; Tổng giám đốc Tổ chức Nông Lương (FAO) của Liên Hợp Quốc. 19 – 3 – 2012

Sự phát triển kinh tế tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương trong các thập kỷ vừa qua rất ấn tượng.   Báo cáo gần đây của Ngân hàng Thế giới đã trình bày về những tiến bộ ngoạn mục về giảm nghèo tại các khu vực trên thế giới. Năm 1981 có 77% dân số Châu Á sống trong tình trạng nghèo; con số này chỉ còn 14% vào năm 2008.

Tuy vậy tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương hiện nay vẫn là nơi có tới 2/3 tổng số người còn bị đói trên thế giới. 62% số người suy dinh dưỡng trên thế giới là ở khu vực này. Tỷ lệ này có nghĩa là còn có tới nửa tỷ người đang bị đói. Con số này là quá nhiều.

Từ nay tới năm 2050, khu vực này phái đối mặt với 3 thách thức lớn: (i) chấm dứt tình trạng có người đói và bản đảm quyền có lương thực cho mỗi người; (ii) nâng cao sản xuất nông nghiệp trong bối cảnh biến đổi khí hậu và đô thị hóa nhanh chóng; và (iii) Đảm bảo phát triển bền vững về môi trường – kinh tế và xã hội.

Đây là những thách thức toàn cầu chứ không chỉ đối với người dân khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Tuy nhiên những thác thức này có ý nghiã đặc biệt đối với Châu Á vì đây là khu vực có đông dân cư nhất, phần đông nông dân đều có ít ruộng đất và các diện tích đất có khả năng canh tác nông nghiệp hầu như đã được khai thác.

Như vậy sản lượng lương thực để nuôi sống thêm hơn 2 tỷ người tăng thêm từ nay đến giữa thế kỷ sẽ chủ yếu là từ tăng sản lượng của các nông dân nhỏ trên diện tích đất hiện có chứ không phải từ việc mở rộng đất canh tác. Việc tăng năng suất lương thực như vậy với các nguồn tài nguyên hạn chế lực và không được làm tổn hại tới hệ thống sinh thái đòi hỏi phải có cách tiếp cận mới và bền vững.

Trong sản xuất gạo hiện nay, kỹ thuật Thâm canh lúa tổng hợp (Sustainable Rice Intensification – SRI) trong đó bao gồm cả việc rút nước và làm thông thoáng đất đã bắt đầu thay thế cho kỹ thuật trồng lúa truyền thống. Các nông dân nhỏ có thể tăng năng suất lúa thêm trên 1 tấn/ha, đồng thời giảm nhu cầu nước tưới, giảm sử dụng phân vô cơ và giảm phát thải khí nhà kính.

Mặc dù tăng sản xuất lương thực là vấn đề sống còn, nhưng chưa đủ.  Thế giới hiện nay hầu như có đủ lương thực, nhưng có tới 925 triệu người bị suy dinh dưỡng. Nguyên nhân chính là họ thiếu khả năng tiếp cận lương thực.  Vấn đề chủ yếu ở đây, xuất phát từ mỗi người là họ có đủ tiền để mua lương thực hay có đủ đất để trồng lương thực nuôi sống họ cùng gia đình. Nạn đói có thể là vân đề thách thức toàn cầu. Nhưng mỗi người dù ở trong nhà, ở làng quê hay ở thành phố đều cần lương thực.

Do vậy cần thổi một luồng sinh khí mới vào các cộng đồng nông thôn thông qua các hành động như: hỗ trợ các nông dân nhỏ để họ sản xuất nhiều hơn, ổn định hơn và có thị trường tiêu thụ nông sản; chương trình cải cách tiền công cho lao động nông nghiệp; tạo việc làm ở nông thôn; xây dựng mạng lưới an sinh xã hội để mọi người có đủ tiền cho con cái họ ăn và đi học. Các chính sách xã hội và chính sách sản xuất cần phải được liên kết với nhau nhằm xây dựng một hệ thống tương hỗ trong đó tại mỗi khu vực người sản xuất lương thực và người tiêu dùng lương thực có thể thỏa mãn lương thực cho nhau.

Một vấn đề khác cần lưu tâm trong cân đối lương thực toàn cầu và khu vực là tiêu dung lương thực. 1/2 dân số trên thế giới hiện nay hoặc là ăn chưa đủ no, hoặc là ăn kém, hoặc là ăn quá nhiều.

Ngoài  925 triệu người đói hiện nay trên thế giới, còn có trên 1 tỷ người thiếu vi chất, và 1 tỷ người khác thừa chất hay thừa cân. Ngoài ra có khoảng 1/3 lượng lương thực trên thế giới sản xuất ra dùng cho con người – khoảng 1,3 tỷ tấn – bị tổn thất hay đang bị sử dụng lãng phí.

Giảm lãng phí lương thực sẽ làm cho giá lương thực giảm xuống, giảm áp lực sử dụng các nguồn tài nguyên thiên nhiên và giảm phát thải khí nhà kính. Đồng thời làm cho mỗi người sống khỏe hơn.

Việc phấn đấu để không còn người đói ở Châu Á và trên thế giới đòi hỏi cần có nỗ lực thảo luận chung trên toàn cầu – các cuộc thảo luận này đã đóng góp rất lớn cho Hội nghị khu vực Châu Á – Thái Bình Dương lần thứ 31 của FAO vừa được tổ chức tại Hà Nội, với hơn 40 đoàn đài biểu từ các nước tham dự.

Sự hợp tác khu vực là vấn đề then chốt để giảm và chấm dứt không còn người đói; đặc biệt việc đẩy mạnh hợp tác Nam-Nam sẽ cho phép các nước đang phát triển học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau và kinh nghiệm của các nền kinh tế mới nổi.

FAO đã có 47 thỏa thuận hợp tác Nam-Nam tại khu vực Châu Á- Thái Bình Dương, với hơn 1500 chuyên gia và các nhà kỹ thuật từ 13 quốc gia đang chia sẻ kinh nghiệm tại 35 nước. Các nước như Bangladesh, Trung Quốc, Ấn Độ, Myanmar, Pakistan, Philippines và Việt Nam là một trong những nước đang hỗ trợ cho Hợp tác Nam-Nam.

Hợp tác cùng nhau như một phần của cộng đồng quốc tế, khu vực Châu Á-Thái Bình Dương có thể bảo đảm rằng sự phát triển kinh tế ngoạn mục trong khu vực sẽ góp phần đẩy nhanh tiến tới một khu vực không còn người đói.

(Ảnh của Hãng Reuters)

http://opinion.bdnews24.com/2012/03/19/towards-a-hunger-free-asia-and-pacific/#more-3273

(bản dịch tiếng Việt của Trung Tâm Phát triển Cộng đồng Việt Hưng – CCDV).

Hội nghị tham vấn tại Hà Nội
Hội nghị tham vấn tại Hà Nội

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s